Truyện audio Trước Vòng Chung Kết
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Nhà Xuất Bản Trẻ
Người đọc: Phương Minh
Nguồn: Thư viện sách nói Hướng Dương dành cho người mù

Tràn ngập không khí bóng đá, không khí vỉa hè… đậm mùi hào hiệp, thượng võ. Lẽ dĩ nhiên như cuộc đời, có đâu đó những mưu toan nhỏ nhen, những trò chơi bẩn… không đáng mặt anh hào. Nhưng…. (chữ nhưng dành cho sự khám phá của các bạn)

“Chưa tới ba giờ chiều, trời còn nắng chang chang, các cầu thủ của hai đội “Mũi tên vàng” và “Sư tử” đã tới ngồi chầu rìa cạnh sân bóng phường 2, chờ tới lượt mình. Thời gian gần đây nhờ sự can thiệp của anh Long, các cầu thủ hè phố này đã được xếp lịch tập dượt tại sân bóng “người lớn” từ ba đến năm giờ chiều trong các ngày thứ hai và thứ sáu mỗi tuần.

Còn chiều thứ năm thì tuỳ theo tình hình sân bãi, các chú nhóc có thể được sắp xếp đá “ké” vào giữa hai cữ dượt của các đội bóng thanh niên. Những nạn nhân đau khổ cư ngụ hai bên cửa hàng bách hóa thoạt đầu không hiểu sự tình làm cho mà “lũ tiêu yêu” biến mất đột ngột như vậy và sau đó dĩ nhiên là họ rất thích thú khi biết Đoàn thanh niên phường đã giải quyết được tụ điểm sinh hoạt cho các chú bé hiếu động.

Trong khi đó thì “lũ tiểu yêu” đã dời địa bàn hoạt động của mình về sân bóng của phường, cũng với một sự thích thú không kém. Thực ra, cái sân bóng này chỉ mới được thành lập cách nay khoảng ba tháng. Đoàn viên thanh niên trong phường được huy động, với cuốc xẻng trên tay, san phẳng một bãi đất trống vốn trước đay là một trại nuôi gà công nghiệp bị bỏ hoang làm sân vận động. Trong vòng một tuần, cái miếng đất lớn đó đã được cải tạo thành một sân bóng đàng hoàng. Vừa ra đời xong, sân bóng đã chứng minh ngay sự đóng góp của mình. Các đội bóng thanh niên, sau đó là các đội bóng lão tướng, và sau đó nữa là các đội bóng thiếu nhi đã lần lượt được phân giờ giấc tập luyện ở đó. Từ sớm tinh mơ đến sâm sẩm tối, sân bóng nhôn nhịp kẻ ra người vào.

Các cầu thủ của hai đội “Mũi tên vàng” và “Sư tử” đặc biệt yêu mến sân bóng “của mình”. Ở đây, trên mảnh đất thân thương này, chúng có thể đá thẳng giò thẳng cẳng mà không phải thấp thỏm nhìn theo trái bóng vô kỷ luật đang lao đầu vô cánh cửa kiếng của một chiếc xe hơi chạy bằng đôi mắt sợ hãi. Ôi, ai mà chẳng sung sướng khi đuổi theo bóng thoả thích mà không phải lo lắng chuẩn bị quơ giầy dép, quần áo chạy toé khói nếu chẳng may trái bóng lỡ chui vô một khung cửa nào đó bên đường …’ Một trích đoạn của Trước Vòng Chung Kết’

Nghe sách nói Trước Vòng Chung Kết – Nguyễn Nhật Ánh – Phần 02 end –

Nguồn: https://4billybobteeth.com

Xem thêm bài viết khác: https://4billybobteeth.com/the-thao/

3 Comments

fool

May 14, 2020

Lúc đầu mình cứ tưởng Nguyễn Nhật Ánh viết về những trận bóng lớn, những cuộc tranh giải này nọ nhưng không, bác viết về những trận bóng của lũ trẻ trong các khu phố. Và địa điểm tổ chức đó chính là… vỉa hè. Nơi thi đấu bất đắc dĩ đó gây không ít khó khăn cho các cầu thủ khi không may gây ra những pha bóng va chạm vào người đi đường hay nhà dân. Dù thế cái lòng yêu bóng đá chẳng thuyên giảm chút nào mà chỉ ngày một đậm hơn.

Reply

Amy Thơ

May 14, 2020

Những chi tiết viết về trận bóng mình thấy rất chi tiết, những pha phạm lỗi này nọ cũng được viết khá chuẩn xác, chắc bác Ánh cũng tìm hiểu kĩ lắm về bóng đá khi viết cuốn này đây. Tuy chỉ là những trận bóng vỉa hè, sau này thì đã được chuyển vào sân bóng chính thức nhưng những đứa trẻ này đã nhận ra được một điều quan trọng, đó chính là tinh thần thể thao, thắng thua không quan trọng mà quan trọng ta thể hiện đúng hay sai trên sân cỏ…

Reply

Thanh Hai Pham

May 14, 2020

Một dư vị gì đó như gợi nhớ lại cái ngày đội tuyển Việt Nam được vào tới chung kết châu Á, một chút tự hào khi nhớ lại những nẻo đường đầy ắp những cờ đỏ sao vàng, những con người yêu nước và yêu cả bóng đá. Mình tìm thấy cái dư vị đó qua Trước Vòng Chung Kết của Nguyễn Nhật Ánh, mà theo mình là một cuốn sách nhỏ khá dễ thương khi đọc. Trước giờ mình không hề biết về cuốn sách này cho đến một lần vô tình đọc được của đứa em.

Reply

Leave a Reply